Đồng hồ

Lịch

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Nội dung chính

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Huỳnh Hoàng Thám)

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Từ điển


    Tra theo từ điển:



    Học tiếng Anh

    Đổi tiền

    Danh ngôn song ngữ

    Truyện cười

    Tin tức

    Chào mừng quý vị đến với website của Huỳnh Hoàng Thám!

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Ðổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười

    Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người Tiếng ai như tiếng lá thu rơi Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê Mười năm tóc mẹ màu tang trắng Trắng cả lòng con lúc nghĩ về Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn Bên đời gió tạt với mưa tuôn Con đi góp lá nghìn phương lại Ðốt lửa cho đời tan khói sương Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn...

    Tôi Còn Yêu

    Tôi còn yêu!Tôi cứ yêu mãi mãi Nửa đời tôi, tôi đã trải tình buồn Chưa gặp người tôi đã nói yêu thương Mà thơ đó... vẫn chưa mòn chứng tích! Tôi còn yêu!Dẫu tương lai mờ mịt Bởi tình anh là ánh sáng nhiệm mầu Là vầng trăng tôi sẽ vén tay lau Những dòng lệ ướt cả đầu tóc bạc! Tôi còn yêu!Nghĩa chi lõng sẽ nát Gót chân tôi, ngà ngọc giẫm lên đời Trong đêm nào tôi đã gọi anh ơi! Lời thảng thốt...

    Rêu Xanh

    Người đi người đã xa rồi Nhớ không đã có một thời nên thơ Ðồi cao chùa cổ chiều mơ Tiếng thông reo đến bây giờ vẩn xanh Dốc xưa bước chậm đôi mình Bóng ơi đôi bóng lung linh mặt hồ Thương nhau chín đợi mười chờ Thương nhau ai biết bây giờ như không Cổ thành hoa sứ bâng khuâng Rêu xanh đã phủ bao lần dấu xưa....

    Một Chút Thư Bay

    Mùa hương cốm giữa Sơn Khê Nhắc ai về với câu thề ngày xanh Dẩu là kỷ niệm mong manh Riêng tôi vẫn giữ nụ lành trên môi Lối xưa, phượng đã tàn rồi Em nghe hạ nói những lời gì không? Lang thang đi dưới nắng hồng Hoa mây nở trắng – cõi lòng anh đây Chiều về tim tím heo may Bâng khuâng đưa tiễn từng ngày – ngày qua...

    Chỉ Một

    Chỉ một lần gặp thôi Mà đêm về thao thức Chỉ một ánh mắt nhìn Mà nghe lòng rạo rực Em như là sương khói Chợt đến rồi chợt đi Ðể những lời anh nói Chỉ là phút thầm thì Em không hiểu vì sao Ðường đời dăm bảy lối Anh không rẽ lối nào Mà ngồi trên bến đợi? Anh mơ rồi anh gọi Sao lại là tên em?! Ðể chiều anh gọi gió Gửi lời thơ vào đêm...

    Mẹ Của Anh

    Phải đâu mẹ của riêng anh Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi Mẹ tuy không đẻ không nuôi Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong Ngày xưa má mẹ cũng hồng Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau Bây giờ tóc mẹ trắng phau Ðể cho mái tóc trên đầu anh đen Ðâu con dốc nắng đường quen Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần Thương anh, thương cả bước chân Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao Lời ru mẹ hát...

    Ghen

    Anh muốn những ngày em đi học Nắng hanh vàng không được phủ vai gầy Và những chiều trời lộng gió đưa mây Anh muốn gió đừng hôn làn tóc ấy Anh muốn mỗi bình minh khi người yêu thức dậy Trời không được làm giá lạnh đôi bờ môi Anh muốn bàn kia và ghế ấy em ngồi Chỉ dành cho mình em thôi nhé! Anh muốn tóc mây kia chỉ được hôn em khe khẻ Tà áo dài chỉ ôm nhẹ thân người yêu Anh muốn...

    Nắng Hè

    Hè về nắng xé tan mây Cho con mặc sức, tối ngày rong chơi Cùng bạn nhặt tiếng ve rơi Hái hoa phượng vĩ để chơi đá gà Thả diều tận cánh đồng xa Tiếng cười con quyện nắng và gió bay Hè sang con mãi vui say Còn lưng mẹ cứ suốt ngày nắng chang Nắng soi dọc, nắng soi ngang Gieo vào đời mẹ gian nan chất chồng....

    Thơ Tình Mùa Phượng Vĩ

    Hãy cột tóc giùm cho bé Cái đuôi gà ngoe nguẩy cao Môi đỏ như chùm phượng đỏ Nhìn anh chớp mắt bồ câu Thong thả chân chim bước nhẹ Ðừng đi vào chổ đám đông Con trai thường thường thích thế Hay khen con gái má hồng Soi gương. Nhớ soi thật kỹ Trước khi cô giáo đến trường Kẽo mặt dính đầy lọ nghẹ Thiên hạ cười quê chết luôn Bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Ðông Cây đời trổ hoa thay lá Còn bé mỗi ngày...

    Về !

    Dừng chân đầu ngõ thu Hương cúc còn e ấp Hoa gì bay gấp gấp “Trắng cả chiều ngẩn ngơ”... Hỏi nắng vàng hong tơ Tóc xưa giờ hiên vắng? Chút nhạt - đậm, ngập ngừng Tóc xưa giờ quên hẳn Hỏi ngọn gió đỏng đảnh Áo xưa giờ đang bay? Gió lặng mặt chau mày Áo xưa nay đi vắng Về với thu, ừ về... Ta tìm ta ngày xưa Ta của thời dại khờ Nay vụng về lần nữa Lạc mất rồi - người xưa!......

    Trường Xưa

    Tôi về thăm lại trường xưa Cây bàng năm cũ cũng vừa chớm hoa Một thời áo trắng đi qua Còn vương dưới gốc phượng già rưng rưng Tôi tìm một chút bâng khuâng Của tôi thưở ấy tần ngần đợi ai Chợt nghe lời giảng của thầy Mãi còn hơi ấm đâu đây vọng về Sân trường xao xác tiếng ve Tiếng như nức nở, tiếng nghe như buồn Bao năm về lại mái trường Ðếm từng giọt nhớ, giọt thương nặng lòng Xa trường ai có...

    Mùa Xuân

    tiếng chim ủ trong cành lá líu lo buổi sớm xuân nay giọt sương dấu trong sắc cỏ lấp lánh, lấp lánh mắt nai... đi qua một mùa đông giá hoa xoan đã nở trắng đường hoa trắng hay là lụa trắng áo người thanh thoát mùa xuân. bức thư tình xuân giấu kín một năm hay cả một đời thềm xuân mai vàng lộc mới xôn xao trong mắt em cười. mùa xuân xin làm hoa nắng mùa xuân làm mưa bụi bay em như mùa xuân áo trắng ...

    Khúc Khích Nắng Cười

    Hỏi mưa, mưa chẳng trả lời Hỏi nắng, nắng khúc khích cười làm duyên Nắng nghiêng hôn nhẹ tóc huyền Tôi nghiêng nỗi nhớ về miền thẩm xa. Nắng nghiêng bóng nước hiên nhà Thêm một chút nhớ nữa là tương tư Tôi mang gương mặt mùa thu Vàng pha ánh mắt, buồn từ trong tim. Tôi gom giọt nắng chiều êm Tìm khung trời nhớ - tưởng chìm trong tôi Gọi mưa, mưa đã tan rồi Gọi nắng, khúc khích nắng cười làm duyên....

    Thăm Mẹ Chiều Quê

    Chiều nay con về thăm mẹ Nôn nao băng cánh đồng dài Khói bếp nhà ai lặng lẽ Bồn chồn nhớ mẹ quất quay. Ngập ngừng chân con rộn bước Khói rơm ai đốt đồng chiều Chấp chới cánh cò phía trước Kia rồi! Mái lá thân yêu. Lòng con dâng đầy cảm xúc Thân quen con dõi mắt nhìn Chiếc cầu tre bên khóm trúc Nắng chiều ngả bóng lung linh. Mẹ cười đón con trước ngõ Mừng vui con bỗng nghẹn lời Phượng hồng nhớ ai mắt đỏ ...

    Nhớ

    Ngọn gió chuyền qua từng nhánh lá Bướm vàng giậu biếc lạc vườn hương Lời ta chớm mọc chưa lần ngỏ Ai hẹn cho lòng đỡ nhớ thương Ánh mắt hiền sao mà dậy sóng! Giạt ta về tận phía em đi Vắng em buồn quá! Ta xa xứ Mãi nhớ mà em chẳng nhớ gì!? Nỗi nhớ quê nhà đâu dáng em!? Mang ra đất khách nhớ thương thêm Ngồi đây ngắm lá sầu đông rụng Nhớ nắng hồng đôi má láng giềng....

    Sông Quê

    Thoát mà đã là mười năm xa vắng Bến quê xưa lũ lụt bứt đi rồi Ngày trở lại một vùng sông nước trắng Con đò chiều cắm lái đợi chờ ai? Tôi đứng lặng nghe lòng mình mưa gió Thương dòng sông xanh biếc tuổi thơ: Thuở tập bơi, bắt chuồn chuồn cắn rốn Ðời bể dâu, ai biết được bao giờ! Bè bạn một thời, nay xa xứ hết Bỏ dòng sông trắng tóc với thời gian Cô gái bên sông đã thành thiếu phụ Nên đôi bờ...

    Một Mình

    Nhà xưa vắng lặng Hàng me im lìm Dòng sông đang khóc Tuổi thơ đâu tìm? Bao năm xa quê Ðã hứa trở về Ngày rơi tháng rớt Hồn còn lê thê. Mai ngày trở lại Bên mộ cỏ già Nỗi buồn thơ dại Bóng người đã xa. Nhà xưa vắng lặng Dòng sông im lìm Xuân qua - hè đến Nhớ rơi quanh thềm......

    Ðếm Bước

    Một hai hai một một hai Bước đi tìm cả tương lai cho mình Khát mơ mầu nhiệm lung linh Một hai hai một nhắc mình ngày mai Một hai ba bốn - một hai Cố lên rồi sẽ chẳng hoài công đâu Ông bà vất vả ruộng sâu Mẹ cha khoai sắn, áo nâu vẫn cười Một hai ba... tám chín mười Bao la đứng giữa khoảng trời hằng mơ Này là nhạc này là thơ Cầu vồng bảy sắc cũng vừa chạm tay Thế là thỏa quyết tâm...

    Chúc quý thầy (cô) vui vẻ!